Zin*

Mắt thì ướt, dáng thì duyên
vểnh tai hóng chuyện nghiêng nghiêng cái đầu

Khi ông bực bõ, càu nhàu
biết thân nằm rạt phía sau ông ngồi
gặp khách quen: vẫy vẫy đuôi
thấy khách lạ, sủa đôi lời rồi thôi

Ông đi làm, tiễn bùi ngùi
ông về… mắt chớp những lời lặng im
gọi con trìu mến là Zin
để tin tình cảm vẹn nguyên đến giờ

Nay con lạc bến đò mơ
đốt nhang ông niệm thẫn thờ mùa đông
gió chiều hoàng hoài trên sông
lòng như lửa đốt bập bồng khói hưởng

Kiếp sau còn được trời thương
ông con mình lại tìm đường về nhau.

*Tên một con chó mà tác giả từng nuôi tại nhà

Ở ngoài thiên thu

Yêu người, liệu được người yêu?
con đường tình lỡ bao nhiêu dặm dài
nào ai đúng, nào ai sai?
bao vui buồn đã ở ngoài thiên thu.

Sau cơn mưa màu da cam

Cơn mưa màu da cam
giăng trên những cánh rừng chực chờ bất hạnh
mỗi chiếc lá là một bầu trời khốc hại

Tôi đã thấy những ước mơ quằn quại
bao sinh linh không trọn vẹn hình người
bao đứa trẻ đơn chân, đơn tay quạng quờ run rẩy
bao con mắt lộn tròng vô hồn, bao tiếng kêu khắc khoải tàn hơi
tôi đã thấy biển cháy, trời cháy
thấy cả vầng trăng lộng lẫy thuở xưa giờ nứt gãy
trong rưng rưng mắt người cựu binh rực rỡ đầy ký ức
mang chiếc nạng đi cùng bóng xám cuộc chiến kia

Anh yêu ơi, con thương ơi
đêm đêm gió vẫn lay gọi
lòng se buồn dậy sóng yêu thương
và tôi nghe nỗi đau giống nòi hủy diệt
trong cơn mưa màu da cam thuở ấy
đang gắng gỏi hồi sinh bằng hơi ấm chính mình.

Tự thú khi vắng em

Em đi rồi
anh một vầng trăng khuyết

Em đi rồi
anh mặt trời chưa mọc

Thế nào thì trăng đầy
làm sao anh hiểu rõ

Bao giờ mặt trời tỏ
chỉ riêng em biết thôi.

Lời cảnh báo

Cót két, cọt kẹt không ngơi nghỉ
nghe buốt óc

Những âm thanh bệnh hoạn
những âm thanh tàng hình
nghiến nát không gian
nghiến nát thời gian

Những âm thanh hiểm họa nối dài
những cơn đói điên cuồng đục khoét

Tiếng nghiến loài sâu mọt
là lời cảnh báo, nhắc ta….

Đắp đổi

Chiều về
nắng tắt ngoài thềm
nghe loạng choạng
những nhá nhem di dời

Chiều về
còn mỗi mình tôi
bao nhiêu đắp đổi chính nơi mình về.

 

Ngày bà đón cha đi

Một thời chân đạp đất, đầu đội trời dấu bể
nay chẳng víu vào đâu
giọt nước mắt trào lên nấc nghẹn
từ chuỗi tràng hạt tháng ba

Trong hơi thở vời vợi buồn của cha
có tình yêu với vợ
có xót thương con nhỏ
và nhịp gật chờn vờn không rõ
một ngày đông
hoàng hôn dần tan

Nguồn nhựa sống mong manh
nuốt khổ mấy hạt cơm giỗ mẹ
ngày hai tháng mười một về nhè nhẹ
rồi bà đón cha đi ngày ba

Cha đi hai bàn tay sạch bong
gia tài một màu trắng
với ký ức chiến trường ngổn ngang

Phố phường chìm trong sương
cùng giọt lệ trượt xuống
vỡ òa
trong im lặng nỗi đau người vợ

Hơn bốn mươi mùa rét đắng trôi qua
cuộc đời mênh mông tình cha lắng đọng
có một ngày ở lại suốt đời con.

Ta còn gì cho nhau

Ta còn gì cho nhau?
những giận hờn đã mất
những nụ cười đã tắt
khi hai ta quay đầu

Ta còn gì cho nhau?
thân quen thành xa lạ
còn gì neo giữ nữa
những ngày xưa đã xa

Ở đâu một mùa hoa
ở đâu một mùa quả
còn mùa nào thắm nữa
khi quá khứ bạc màu

Ta còn gì cho nhau?

Muốn gửi người đã khuất

Cánh đồng như nấm mộ thiên thu
mai táng bao nhiêu nước mắt
ẩn sâu trong lòng đất
bao mùa chen vai thích cánh nhau

Trăng trên đầu tròn được bao lâu
Đổ bóng xuống những mảng đời sáng tối
nắng và mưa bốn mùa hoán đổi
được – mất đồng lần
thiện – ác khoác vai

Đêm nay
muốn giữ lại một câu thơ thôi
gửi người đã khuất
cho dù biết lợi danh
mãi mãi chẳng bao giờ hết.

Buồn

Cây buồn máu chuyển vàng thu
phận buồn lá thả êm ru mặt đường

Mang bao se sắt từ nguồn
nước buồn những nỗi đại dương dập dồi

Trời buồn bóng ngả nghiêng trôi
nắng mưa thì cũng nửa vời trắng đen

Người đơn độc uống với đêm
men buồn gió thoảng dịu êm muôn điều

Một đời chẳng hết chữ yêu
càng gần gụi lại càng nhiều chơi vơi

Thì đành gom sắc thu chơi
gom buồn vào một giọt rơi…biển tràn.

Những câu hỏi

Khi niềm vui tan theo rượu
ta chẳng thấy mặt nhau
mọi lời hứa đi vào quên lãng
mọi hy vọng bay như khói vật vờ

Ngoài kia, biển nói gì với ta
qua tiếng nấc những con thuyền
qua lời than những mẻ lưới không cá

Trong này, ta nói gì với nhau khi mắt đã mờ
những cánh đồng nhiễm mặn
những bờ bãi co cụm, xác xơ

Bao giờ, bao giờ đại dương hồi sinh?
Bao giờ, bao giờ đất đai lành lặn lại?
ta xoay ngang, xoay dọc chính mình
câu hỏi vẫn còn nguyên câu hỏi.

Cây đêm

Ngôi sao băng rực sáng
soi tàng cây sẫm màu

Trên cành, chim lao xao
tìm gì trong cõi lá?

Trên cành, bông hoa nở
nói gì trong cõi hương?

Kìa, tiếng reo thì thầm
hình như là của gió?

Có ai vừa chạm vào
đã bao nhiêu rơi rụng

Ngôi sao băng rực sáng
soi tàng cây thẫm màu.

Sẽ ùa về gõ cửa

Trên từng nỗi đau nhường nhịn
từng yêu thương giành giật
ẩn khuất phía chân trời
dải mây đen bịn rịn

Những ánh nhìn chua xót
làm tắt đi vĩnh viễn nụ cười
buồn giấu mình vào đêm
một làn mơ buông nhè nhẹ
nhè nhẹ chạm môi
quay dăm lời đã hóa thành dâu bề

Một mùa người theo đuổi suốt đời
gom từng sợi mưa dệt nên mảnh nắng
lẻ loi thành nhẫn nại
vươn ra từ bao dung

Và dấu chân nối dấu chân bình yên
tìm đến miền bát ngát
và mồ hôi thánh thót hòa vào nhau
trong veo dòng suối mát
ấu thơ ren rén hồi sinh…

Và bao hân hoan trong trẻo
ùa về gõ cửa con tim.

Trái tim dịu êm

Bên Bờ Hồ cũ
cỏ mềm dấu chân

Nước xưa mất ngủ
phố nay tần ngần

Hôm qua xa dần
ngày mai chưa tới

Lúc này bên tôi
chỉ còn hiện tại

Chợt cơn mưa bụi
chợt gió nao nao…

Con đường ta đi

Có phải con đường rảy run trên lá
sương rây che thân
gió mỏng giăng màn
giường sỏi đá trong bóng đêm tê cóng

Có phải con đường trăng thơm cỏ óng
in vết chân kỳ ảo giấc mơ
rải rác ánh lân tinh xanh lịm

Con đường ngôi sao nhói vào từng nhịp tim
ngọn lửa đốt lên bập bùng lời gọi
mỗi bước chân một sải cánh về nguồn

Con đường riêng tư chỉ của nỗi buồn
ta kiên nhẫn trong ta nhắc mãi
hãy nhìn đi, vượt qua ngày mai
những hân hoan âm thầm đang tiến lại.

Đèn cù trong đêm

Những tiếng ho trong đêm
chỉ con gió hòa âm
như hai kẻ độc tấu
chẳng nhẹ nhàng vì nhau

Những con mắt thầm sâu
mang bóng tối làm bạn
chẳng an ủi được nhau

Rượu đã cạn
ta sờ thấy vết đau
cũng chẳng hiểu từ đâu

Đau đáu chỉ vì nhau
lại chao đảo lũng sâu
chẳng hiểu được vì sao
như đèn cù trong đêm.

 

Đắm chìm

Bắt đầu từ mềm mại
sóng lớn

dìm tàu to

thuyền nhỏ

chìm sóng nhỏ

Sau khuôn mặt bình yên
là những đợt cuộn ngầm
bao cỏ hoa trong trắng
cùng niềm tin ngào ngạt thơ ngây
chìm xuống lòng không đáy

Bắt đầu từ mềm mại
dịu êm và mờ dần…

Ngày của mẹ

Tâm tư ẩn chìm
những vết chân chim
ký ức ôm ghì khuôn mặt thân thương
mang trọn vẹn con sang ngày mới

Lá thư chưa kịp gửi
khăn mùi soa thêu đôi chim hy vọng
khói, đất đá…lấp vùi
lấp vùi trong trắng tuổi hai mươi
ở đâu, giờ tìm đâu nữa?

Ngọn gió nôn nao trở dạ
bao nhiêu còn mất chập chờn
mẹ khấn thầm chờ con
bạc năm sờn tháng
mục rũa tâm can
khẽ khàng mây bay, khẽ khàng giọng nói
hao từng giọt máu
lô xô giấc ngủ thành quen

Linh hồn đứa con
gia tài đời mẹ
nắm đất thở se sẽ
những dấu chân in theo hình đất nước
bằn bặt nở hoa nơi xa…

Nỗi đau thành đồi, thành núi
thành ngọn măng nhỏ nhoi

Từng giọt thầm lặng rơi
chơi vơi lòng mẹ
cả bầu trời trong mắt ấy miên man.

Và em đã cùng ta

Em đến cùng ta ngày giáp hạt
bao nhiêu chín rộ rót mật heo may
giọt giọt đong đầy mí mắt
ba vạn sáu ngàn ngày chẳng cạn

Em cùng ta buông trong đêm vô hạn
ngàn sao rơi bến đợi mơ hồ
con đường cũ đột nhiên bật gió
vầng trăng vết xước lạ giữa trời

Em cho ta làn hương rạo rực đời
lặng lẽ chung nhau nhịp gian nan
rong rêu nênh nổi vời vợi hợp tan
tay vịn tay giữa điệp trùng ngày tháng

Em và ta đứng giữa vùng im lặng
cùng yêu văn vắt giọt sương khuya…

Mưa sao băng

Ô kìa trăng
toàn thân biến màu
đỏ như ứa máu
và mưa sao băng
lao xuống sân vườn
như người lính bại trận
vừa thắp sáng bầu trời tổ quốc
còn đâu sao sáng?

Hỏi trăng trên đầu
vì đâu sao rụng

Biết làm sao
ngày mai bão lại nổi?